KINH NGHIỆM TRÊN ĐƯỜNG TU

VẤN ĐẠO VỚI HUYNH VIÊN DUNG V :

Chào anh Viên Dung

Hỗm rày anh khỏe không?

VIÊN DUNG:

Cảm ơn bạn Tớ vẫn khỏe Bạn thế nào ?

 

HỎI:

Tôi thì khỏe theo tuổi thôi. Cái áo này đã mấy mươi năm rồi còn gì!

Hôm nay xin được anh tư vấn một chuyện. Chuyện Đạo

VIÊN DUNG:

Bạn cứ nói

 

HỎI:

Ngay lúc anh nói chuyện thì trong tâm anh, một người giác ngộ, có cần phải dụng công gì không anh?

VIÊN DUNG:

Tùy pháp mà ứng ngôn, tâm chẳng động

 

 

HỎI:

Tôi chưa hiểu rõ. Chỗ anh nói không dễ

Vẫn ứng xử mà tâm không động?

VIÊN DUNG:

Đúng.

 

HỎI:

Nhưng bên trong tâm, sâu trong tâm phải có kiến thức, phải biết rõ chỗ không động phải không anh?

VIÊN DUNG:

Kiến thức cũng chỉ là tâm phương tiện mà thôi, chân tâm không có gì

 

HỎI:

Nhưng bên sâu bên trong thì mình phải hiểu tất cả là mộng. Tất cả là phim thì mới được như vậy phải không anh?

Và mình là cái chẳng động. Vốn chẳng động

VIÊN DUNG:

Cho đến cái chẳng động cũng không trụ

 

HỎI:

Nhưng lấy gì để biết cái chẳng động?

Như anh trong cuộc sống thường ngày anh có bị quên, bị cuốn theo sắc thanh hương vị xúc pháp không ?

Và theo anh, làm sao không động trong sắc tnanh hương vị xúc pháp?

VIÊN DUNG:

Vì bổn thể tự nó không động, chẳng phải ta dùng pháp không động

 

HỎI:

Như vậy phải biết thật rõ. Thật rõ ràng

Như mình là nam giới thì dù thế nào vẫn biết mình nam giới chớ không cần làm cách gì để biết phải không anh?

VIÊN DUNG:

Phải biết tất cả đều không thật tướng, chỉ là như tướng mà thôi, và phải biết nơi xuất ra pháp vốn không có pháp

HỎI:

Biết nhưng phải biết bằng gì. Chớ tôi chỉ biết bằng kiến thức nên chưa thật sâu

VIÊN DUNG:

Tất cả đều phải nương nhờ thức, nếu không có thức thì biết hay không biết đều vô nghĩa. Cho nên biết đồng không biết, vì thức cũng là không

 

HỎI:

Tôi nghĩ khó. Cụ thể là lúc ăn cơm, tắm, đi vệ sinh thì tâm mình ở đâu anh?

VIÊN DUNG:

Nơi xuất ra

 

HỎI:

Anh nói từ chỗ không có gì?

VIÊN DUNG:

Đúng vậy Như không có gì

Bạn xem thử tánh thấy thì biết

 

HỎI:

Dạ tánh thấy?

VIÊN DUNG:

Xem tánh nghe cũng như vậy

Và các tánh khác cũng vậy

 

HỎI:

Cũng vậy. Tôi không hiểu anh muốn nói về khía cạnh nào?

Tánh thấy vốn có chẳng sinh chẳng diệt

VIÊN DUNG:

Đúng Các căn khác cũng vậy

 

HỎI:

Biết vậy để làm gì anh?

VIÊN DUNG:

Chẳng làm gì cả. Ta đang sống đời giải thoát

 

HỎI:

Anh muốn nói là khi nhìn nghe… thì phải để ý đến tánh nghe…mà không nên quá chú tâm đến đối tượng chăng?

Không để ý đến cái sinh diệt

Mà luôn sống với cái bất sanh bất diệt?

VIÊN DUNG:

Bạn nói gần tới

 

HỎI:

Xin anh cho biết tiếp

VIÊN DUNG:

Thật khó nói

Nếu bạn biết bổn lai của bạn thì bạn tự biết

 

HỎI:

Bổn lai?

VIÊN DUNG:

Bổn lai là gốc của bạn

 

HỎI:

Tu chỉ là nhìn vào một hướng khác chăng?

VIÊN DUNG:

Chẳng tu

 

HỎI:

Tôi biết là gốc nhưng gốc là sao, tại sao phải biết gốc của minh?

Anh nói biết để tự giải thoát?

Không cần dụng công ?

VIÊN DUNG:

Biết mới xong việc sanh tử

 

HỎI:

Và theo tôi phải thực biết

VIÊN DUNG:

Đúng.

 

HỎI:

Chắc phải cần nhiều thời gian

Để chiêm nghiệm ?

VIÊN DUNG:

Nhanh hay chậm là do bạn. Bổn lai luôn hiện hữu

 

HỎI:

Tại sao BIẾT chậm và phải làm gì để BIẾT nhanh?

VIÊN DUNG:

Bạn quán một căn cho thông thì các căn khác cũng thông

 

HỎI:

Quán một căn. Có thể anh nhắc lại cách quán căn nghe không?

VIÊN DUNG:

Ví dụ quán tánh nghe Khi có âm thanh ta nghe được âm thanh, khi không có âm thanh ta nghe được vắng lặng. Vậy âm thanh hay vắng lặng đều là bên ngoài, tánh nghe của mình không phải bên ngoài cho nên tánh nghe là tánh nghe chẳng có âm thanh, cũng chẳng có vắng lặng. Kết luận tánh nghe không sanh không diệt

 

HỎI:

Đúng.

VIÊN DUNG:

Khi quán tánh nghe thì nhận ra tánh nghe không có tướng mạo chi, các căn khác cũng vậy

HỎI:

Chẳng liên quan đến Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp.

Anh nói đúng. Và vì thế lúc nào mình cũng giải thoát

VIÊN DUNG:

Bạn nói đúng. Đó là tự tánh bồ đề luôn hiện hữu của bạn đó, nó nơi sanh tử mà chưa từng bị sanh tử

 

HỎI:

Anh nói đúng. Cảm ơn anh

Anh Viên Dung có ngồi thiền không?

Anh hướng dẩn dùm tôi cách ngồi thiền

Dù tôi biết đó chỉ là một trong 4 oai nghi

VIÊN DUNG:

Xưa tớ có ngồi, nay không cần nữa.

 

HỎI:

Vậy xin hỏi trước khi ngủ anh có dụng công gì không? Vì nếu dụng công tôi thấy dễ bị mất ngủ lắm.

VIÊN DUNG:

Bạn chỉ điều phục thân tâm chút rồi ngủ bình thường

 

HỎI:

Điều phục thân tâm tôi chưa hiểu lắm

Tuổi mình lớn tuổi. Riêng anh có bị mất ngủ không?

VIÊN DUNG:

Tớ ngủ bình thường

 

HỎI:

Anh có thể cho biết kinh nghiệm của anh. Vì thỉnh thoảng tôi có bị mất ngủ. Phải uống thuốc

VIÊN DUNG:

Bởi bạn còn tâm nghi. Khi nào bạn hết nghi thì ăn ngon ngủ yên

 

HỎI:

Tâm nghi? theo anh Viên Dung tôi còn nghi gì ?

VIÊN DUNG:

Bạn tự biết

 

HỎI:

Tôi nghi không có chỗ bất sinh bất diệt. Vì chỗ này tôi chưa thực chứng

VIÊN DUNG:

Đừng quan tâm tự tánh

 

HỎI:

?! tôi chưa hiểu

VIÊN DUNG:

Khi bạn đã nhận rõ 6 căn vốn vô ngại trần vì 6 căn chưa từng nhiễm trần thì sống đời vô ngại như tâm rồi còn nghi chi nữa. Ta không từ đâu mà đến, cho nên chẳng quan ngại về đâu

 

HỎI:

Anh nói chí lý. Nhưng còn người khác, còn những người thân. Thân phận họ ra sao?

VIÊN DUNG:

Tùy duyên giúp họ

 

HỎI:

Cảm ơn anh

Rất may mắn gặp được anh

VIÊN DUNG:

Ai cũng bình đẳng bổn lai

 

HỎI:

Nhưng họ lại không nhận được!

Chỉ cho họ nhận lại, không phải dễ

VIÊN DUNG:

Cho nên ta tùy duyên chỉ bổn lai cho họ thôi.

 

HỎI:

Đúng. Xin được hỏi anh có tập thể dục, hít thở đặc biệt gì không?

VIÊN DUNG:

Nhưng tập ít thôi

 

HỎI:

Anh có thể hướng dẩn cho tôi. Tôi áp dụng và phổ biến. để ai cũng có sức khỏe

VIÊN DUNG:

Vô google xem các bài Dịch Cân kinh

 

HỎI:

Anh nói phất thủ vận động liệu pháp?

VIÊN DUNG:

Tớ tập cái nầy:

https://www.google.com.vn/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&source=web&cd=5&cad=rja&uact=8&ved=0ahUKEwjp1cX5yPXXAhXBi7wKHRM0Bz0QFgg5MAQ&url=http%3A%2F%2Ftimsuthat.blogspot.com%2F2011%2F09%2Ftap-dich-can-kinh-tang-cuong-suc-khoe.html&usg=AOvVaw06Ea_Id4ZvabUg_rwiTicm

 

HỎI:

Cảm ơn anh. Anh thấy tập phương pháp này, kết quả tốt không?

VIÊN DUNG:

Tốt

 

HỎI:

Tôi thấy giống Bát đoạn Cẩm. Tôi có tập Bát đoạn Cẩm một thời gian nhưng sau đó những động tác đẩy tay thẳng ra đều bị quá đau nên tôi ngưng lại. Về sau từ chổ đau này tôi biết thêm một bệnh và cách điều trị cho bệnh này!

Đó là bệnh viêm gân chóp xoay của vai

Người già hay bị mắc phải

Anh Viên Dung có kinh nghiệm hoặc thuốc đơn giản chữa các bệnh hay gặp không?

Có thể chia sẻ cho tôi với

VIÊN DUNG:

Tớ thật không biết

HỎI:

Cảm ơn anh.

VIÊN DUNG:

Ok bạn

 

HỎI:

Khi anh tu tập anh có trở ngại gì không xin anh cho biết

VIÊN DUNG:

Rất rất nhiều trở ngại

 

HỎI:

Trên đường đạo tôi có nhiều vị thầy. Vì thầy của tôi trên cõi trần hiện nay là anh

VIÊN DUNG:

Không dám !

 

HỎI:

Nhờ anh tôi mới biết được TÁNH BIẾT luôn thường trụ bất kể sắc thanh hương vị..xúc PHÁP như thế nào

VIÊN DUNG:

Bạn nói đúng

 

HỎI:

Bây giờ thì không còn phóng tâm đi tìm. Vì nó vốn không rời

VIÊN DUNG:

Ok bạn

 

HỎI:

Thành thật cảm ơn anh Viên Dung

VIÊN DUNG:

Cảm ơn bạn

 

HỎI:

Nên những khó khăn trên đường đạo tôi muốn tham vấn với anh chỉ để đăng lên web giúp người đang tìm Đạo. Xin anh vui lòng

VIÊN DUNG:

Bạn có lòng tốt

 

HỎI

Điều cơ bản là đi ngược dòng, quay lại tánh Biết ( tôi nghĩ đây là cốt lõi nhưng có vẽ khó hơn các căn khác ). Đi ngược dòng tánh Nghe dễ hơn và từ đó làm các căn khác được thông. Đây là một bí quyết

VIÊN DUNG:

Bạn nói đúng

 

HỎI:

Xin anh lần lượt cho biết những khó khăn trên bước đường tu tập của anh

VIÊN DUNG:

Nhiều lắm…nhưng đại loại là hai phạm trù dọa nạt và Phỉnh phờ

 

HỎI:

Doạ nạt? Tôi chưa rõ

VIÊN DUNG:

Muốn giết mình

 

HỎI:

Muốn giết mình? lạ thật

Trên thực tế có những ai đó muốn hại mình muốn giết anh chăng?

VIÊN DUNG:

Trong lúc công phu và cả ngoài đời

 

HỎI:

Đây là một thử thách dữ dội không thể nghĩ được. Như trong lúc công phu thì sao anh?

VIÊN DUNG:

Gần giống như chiêm bao nhưng không phải chiêm bao

 

HỎI:

Lúc đó anh đang ngồi thiền?

VIÊN DUNG:

Đúng vậy

 

HỎI:

Anh thấy gì có thể kể lại được không?

VIÊN DUNG:

Thấy mình thiếu nợ họ và họ muốn giết mình, hoặc họ chỉ cho mình chân lý của họ nhưng mình từ chối và họ giết mình, nhưng họ giết không được

 

HỎI:

Thật vô cùng lạ

VIÊN DUNG:

Đúng vậy

 

HỎI:

Trong cuộc sống này cũng tương tự như vậy phải không anh?

Lúc đó anh đang tu tập những gì và khi đó anh có tiếp tục tu tập như vậy nữa không?

VIÊN DUNG:

Nhưng đó chưa phải là phạm trù nguy nhất. Nguy nhất chính là, trong cuộc sống đời thường bỗng nhiên mình làm ít lợi nhiều thậm chí phát tài giàu có, rất dễ bị dính si mê

Tớ chỉ không phóng tâm ra ngoài, cũng không trụ bên trong

 

HỎI:

Tôi thấy thử thách nào cũng là phạm trù khó khăn. Và chỉ khi mình đến một mức độ nào thì những bài thi đó mới xuất hiện

Chỉ không phóng tâm ra ngoài, cũng không trụ bên trong. Tôi chưa hiểu rõ lắm

VIÊN  DUNG:

Nói tóm lại là không khởi ý gì cả, chỉ giữ tỉnh thức

 

HỎI:

Tôi rõ lời anh nói

VIÊN DUNG:

Tốt

 

HỎI:

Giữ tỉnh thức ở mọi lúc mọi nơi. Như xem phim vậy phải không?

VIÊN DUNG:

Bạn nói đúng

 

HỎI:

Mọi sự việc đều vô thường

Cái gì đang diển và AI xem phim đây?

Tất cả bản chất vốn không!

VIÊN DUNG:

Thậm chí không hiểu nghĩa của phim

 

HỎI:

Tự an

VIÊN DUNG:

Đúng

 

HỎI:

Cảm ơn anh

Và vô cùng may mắn là trên đường này tôi biết có người đến ( tạm gọi ). Trước đây cứ đi lầm lũi, lầm lũi mà đi, không bạn lữ trên đường.

Tôi tập cách này. Không vừa ý rồi tập cách khác

Bây giờ hiện có vô số người như tôi

mà không biết phải làm sao. Tôi rất thông cảm hoàn cảnh của họ

Mong anh nếu có duyên gặp họ phải giúp họ mới được

VIÊN DUNG:

Bạn có ý tốt

Trong tâm kinh có câu ” Không nương vào đâu cả tức chánh nương”

 

HỎI:

Không nương vào S,T,H,V.X,P tức ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm chăng?

VIÊN DUNG:

Đúng

 

HỎI:

Theo từ ngữ bây giờ, trong đầu phát sinh một ý nghĩ gì thì đây là Tâm có điều kiện ( Vọng tâm ) . Nhưng nếu trong đầu không có một ý nghĩ nào thì đây là Tâm vô điều kiện ( bản tâm, chơn tâm, tánh Biết ) . Không biết phải không anh?

VIÊN DUNG:

Không phải ! Trong đầu dẫu không có ý nghĩ gì đó vẫn là bóng dáng của phân biệt đối đãi. Chỉ có nhận ra tánh bổn giác không học mà tự có, tự tánh bổn giác nầy vốn sáng suốt im và không im lặng, nhưng tự tánh chẳng phải im, chẳng phải ý

 

HỎI:

Tánh này vốn Lặng mà Tỉnh phải không anh?

VIÊN DUNG:

Đúng

Tâm này tự ngộ, ngôn ngữ không nói đúng về nó được

 

HỎI:

Tự ngộ? Nhưng từ đâu ngộ? Căn cứ vào gì để đến Ngộ? Khó !

VIÊN DUNG:

Lặng hay tỉnh đều chẳng phải chính nó

Ngộ tức là huyễn ngộ chơn, cho nên chân ngộ chẳng có ngộ

 

HỎI:

Biết tỉnh Biêt lặng. Biết hết. Nó chăng?

VIÊN DUNG:

Cái thật biết của tự tánh như không biết, thuộc vô nghiệp. Cái có biết do phân biệt vẫn là vô thường, thuộc nghiệp

 

HỎI:

Mặc cho có mây hay không . Không can hệ gì bầu trời.

VIÊN DUNG:

Chính xác

“Mặc cho có mây hay không . Không can hệ gì bầu trời” Bạn nói đúng.

 

HỎI:

Cảm ơn anh

Rồi hiện giờ anh có còn dụng công không? Còn tu tập gì không anh?

VIÊN DUNG:

Nhưng cái có biết do phân biệt tức là sở dụng của chư vị, chư vị sử dụng tánh phân biệt nầy như chúng sanh nhưng không kẹt như chúng sanh. Chúng sanh sử dụng phân biệt rồi bị kẹt phân biệt cho nên họ hữu ngại, chư vị sử dụng phân biệt vô ngại nhờ tùy duyên vô ngại

Nhưng cái có biết do phân biệt tức là sở dụng của chư vị, chư vị sử dụng tánh phân biệt nầy như chúng sanh nhưng không kẹt như chúng sanh. Chúng sanh sử dụng phân biệt rồi bị kẹt phân biệt cho nên bị hữu ngại, chư vị sử dụng phân biệt vô ngại nhờ tùy duyên vô ngại

Lúc nầy không kẹt vào đâu nữa cho nên giống như vô niệm vô trụ vô tu vô chứng

 

HỎI:

Tôi sẽ đọc kỹ lại mới hiểu rõ. Cảm ơn anh Viên Dung

Và anh Viên Dung có lời khuyên cho tôi thế nào không?

VIÊN DUNG:

Không khuyên gì cả, vì bạn đã có thừa hiểu rồi

 

HỎI:

Thành thật cảm ơn anh

VIÊN DUNG:

Cảm ơn bạn

 

HỎI

Tôi xin phép tạm biệt anh.

Một lần nữa cảm ơn anh. Chúc anh Viên Dung nhiều sức khỏe. Khi nào có dip mình cùng uống cà phê ăn trưa hay sáng đàm đạo cho vui

VIÊN DUNG:

Ok Cảm ơn bạn

 

HỎI:

Chào anh Viên Dung

VIÊN DUNG:

Thân chào bạn

 

Viết bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *