THÊM MỘT LỮ KHÁCH TRÊN ĐƯỜNG

Tôi quen một bạn đạo trên facebook. Anh là một người lính đã về hưu, có tôn giáo không phải là Phật giáo. Nhưng trên trang facebook của anh tôi bắt gặp những vần thơ vừa phảng phất phong vị của đạo Lão và Thiền Phật giáo, vừa hào hùng như một chiến binh. Tôi xin phép anh được ghi lại những bài thơ này vào mục BẠN BÈ trên trang web chuabenhdongian.com để như góp nhặt thêm một loài hoa lên mảnh vườn nhỏ. Kính mời các bạn thưởng lãm, chỗ nào cần rõ hơn xin các bạn vào trang facebook với nick Thaihu Han và biểu tượng:

Không quan trọng một lời nói hay đến đâu, quan trọng là nó chân thành đến mức nào

THUYỀN TỪ NGƯỢC SÓNG BAO DUNG
MÁI CHÈO BI MẪN TẬN CÙNG BỂ TÂM
QUA BAO GIÔNG TỐ THÉT GẦM .
TRÊN SÔNG THANH TỊNH VỚT TRẦM LUÂN ĐI.

CHỢT NGỘ NGÀY 30 TẾT MẬU TUẤT.

Trên Mười Lăm – Dưới Ba Mươi. * ( tờ lịch ) 
Giao Thừa Năm Mới Tiếng Cười Trẻ Thơ ! 

Riêng Ta Mộng đến Bao Giờ ? 
Trăm năm chưa vỡ Giấc Mơ KÊ VÀNG * ! 
 
Trên Cành Chiếc Lá Sương Tan .
Giật Mình… Hỏi Nắng Hôn Hoàng về đâu … ?

SẮC – KHÔNG… MỘT THOÁNG VÔ THƯỜNG.
THẤY NƠI CHIẾC LÁ … GIỌT SƯƠNG TAN RỒI .

ĐỊA TÒNG – XUẤT DÕNG .

ĐỊA TÙNG – XUẤT DŨNG TỊNH AN.

DẤN THÂN HÀNH GIẢ ĐĂNG ĐÀN KÍNH THIÊN .

ĐẠI HÙNG TÂM KHỞI TƯ ĐIỀN .

CỔ – KIM MẤY ĐỘ CHÂN HIỀN …KHAI SƠN .

NGUYỆN LÀM BÙN DƯỠNG CÁNH SEN .
XẢ THÂN ĐUỐC TUỆ SOI ĐÈN TRẦN TÂM .
TRI GIAO TƯ KIẾN … KỲ TRẦM .
THẤY TRONG CỔ KÍNH TÒNG LÂM HẠC VỀ .

MỘT ĐAO CHÉM RỚT NGHI TÌNH.

THẤY TA CŨNG RỚT HƯ THINH THUỞ NÀO ! 
 
Bất Giác Chạm Hư … Vỡ Nghi Tình !

Một Vùng Trắng Xoá … Chữ đâu Kinh ?

Bốn Phương Tịch Mặc … Thanh như Tịnh .

Chẳng Chữ Nào … ” Như Mục Ngã Kinh ” .

TA NGỒI MƠ GIẤC TÂY PHƯƠNG !
GIỐNG TRONG CÂU CHUYỆN HOANG ĐƯỜNG TUỔI THƠ .
BÊN HIÊN HIU HẮT MỘNG HỜ .
THẤY TA LẠC GIỮA HOANG SƠ CỘI NGUỒN.

Tiếng Chim Én liệng Mùa sang
Can chi Hoa chẳng Nở Vàng cùng Xuân
Người từ Vô Ngã Trầm luân
Nụ Cười VI TIẾU Trong Ngần NIÊM HOA

Một Con Chim Én không làm được Mùa Xuân ”
Nhưng nó cũng báo hiệu Trời Đất giao thoa 4 Mùa Tứ Quí …
Thế nên trong cảnh Vạn Vật Nhân Hoà Viên Mãn của Thời Khắc Xuân thì … Hoa Lẽ nào không khoe Hương sắc cùng Xuân … Trăm Hoa đua Nở tưng bừng đón Nàng Xuân kiều diễm…
Ôi !
Hoa Vàng mấy độ còn Hương.
Em qua mấy độ vô Thường vẫn xanh.

Dẫu Từ vô Ngã Trầm luân … Khi chưa biết Đạo cứ mãi Luân hồi Trôi lăn Sinh Diệt chẳng dứt …
Nhưng Tâm Tính luôn hướng Thượng Thanh Cao .
Nụ Cười luôn dấu ái với Tha Nhân để đến một Lúc nào bất chợt Hốt nhiên VI TIẾU Khi Tỏ Ngộ NIÊM HOA …
Hoà vào Bể Tánh Thanh tịnh thường hằng …

NGŨ UẨN GIAI KHÔNG.

QUAY VỀ TỰ CHÉM CHÍNH TA
THẤY MÂY NGŨ SẮC RƠI NHÀ HƯ KHÔNG.

TRÚC LÂM ” HƯ TỊCH ĐẠO ”

Tùng Địa – Xuất Dũng Tịnh An .
Dấn Thân Hành Giả Đăng Đàn Kính Thiên !
Đại Bi Tâm … Khởi Tư Điền …
TRÚC LÂM Mấy Độ Chân Hiền Khai Sơn .

TÂY PHƯƠNG TRỜI ĐẤT … CÒN XA QUÁ !
VỪA NÉM TÀN Y ĐÃ ĐẾN RỒI .

CÁI TÔI … 
 
Cái Tôi đáng ghét – đáng Thương ! 
Cái Tôi đích thị … Tâm Hương chính mình .
Khi Tôi Dính mắc vô minh. 

Cái Tôi hiển hiện nguyên Hình thị phi …
Khi Tôi Hỷ Xả Từ Bi ! 
Cái Tôi thấu tỏ Tuệ Tri Luân Hồi … 
 
Cái Tôi của chính Tôi thôi ! 
Có trong Trời – Đất … Đủ Ngôi TAM TÀI .*

( THIÊN ĐỊA NHÂN ĐỒNG )

XEM KINH… DIỆU PHÁP LIÊN HOA.
ĐẾN TRANG KHÔNG CHỮ … HIỄN TOÀ NHƯ LAI

XUẤT GIA …

Xuất Gia … Là Xuất Cái Chi Ta ?
TỨ ĐẠI GIAI KHÔNG Có Đâu Nhà ?
… Nhà Trong khắp Giới … Nơi Nào Xuất ?
Xuất Gia … Là Xuất Cái Tâm Ma ..

PHÁP MÔN BẤT NHỊ ! 

8 VẠN 4 PHÁP … AI BẢO DƯ ?

RA PHO KINH… CHẲNG CÓ VĂN TỪ .

HOÁ RA RỐT RÁO… LÀ KHÔNG CHỮ ?

BA NGÀN THẾ GIỚI … MỘT KINH NHƯ … 

Ừ thôi là Mộng Ta đùa Mộng.
Khẽ chạm Tay vào đã Hư Không.

TÂM TÔNG DIỆN MỤC SANH KỲ …

Tinh Hoa Kim – Cổ Hằng Tri.
Phản Quang tự kỷ Năng Thì Soi gương.
Đèn Tâm hắt bóng vô thường .
Trăm năm Ngọn đuốc Soi Đường tìm đi .

Tâm Tông Diện Mục Sanh Kỳ .
Viễn ly Ngã Pháp Vô Vi Ngã nào … ?

TRỜI – ĐẤT SINH TA VẸN CHỮ ” ĐỒNG “.

Ngẫm Trong Cõi Thế Ta Bà
Cũng Là Hữu Ý Sanh Ra Bất Toàn !
Bất Toàn Nên Khiến Dây Oan …
Cột Bao Chướng Nghiệp Buộc Ràng Thế Nhân.

Trăm Năm Một Cuộc Xoay Vần …
Từ Không Đến Có – Có Lần Về Không …
CÀN – KHÔN – NHÂN … Một Chữ ĐỒNG .
Nơi Ta Tạo Tác … Hoá Công Dữ – Lành ?

Bi Tâm Khởi Niệm Hư
Thanh.
Vô Ưu Một Đoá Trên Cành Nhân Thiên.

RƠI NHÀ HƯ KHÔNG. 

Ta dường như… Đã quên Tên.? 
Tự nơi sâu thẳm… Vút Lên Biết Là …
… Một Đao bất Ý Hà sa !
Áng Mây Ngũ Sắc rơi nhà Hư Thinh .
 
” Ngã Văn Như Mục ” đâu Hình ?
” Nhành Sen Liễu Ý ” Hoa Minh Điểm Màu .
” Linh Sơn Cổ Phật ” đây Sao ?
” Tâm Tông ” Diện Tánh đã Vào Hư không .

CHÂN TĂNG BẤT THỐI .

Ngoài – Trong có mỗi chiếc Y Đà.!
Áo Giấy * ai Người trẩy hội Ma.?
Tâm vô Quái Ngại … Đâu là Ngã .?
Trong – Ngoài vỏn vẹn Bát Y Sa.

“NỤ CƯỜI CA DIẾP.”
NIÊM HOA VI TIẾU .

Lành thay lựa chữ chép kinh.
Ngổn ngang Tạng ngữ tìm hình chẳng ra.!
Chợt trong góc tủ thư nhà .
Tâm Kinh vô tự Hà Sa thuở nào .

” Ngã Văn Như Mục ” đây sao ?
Nụ Cười CA DIẾP nhiệm màu hư vô…

NGƯỜI VỀ QUY ẨN TRÚC LÂM. 
TRANG KINH VÔ TỰ LẶNG THẦM … MANG THEO .

TỪ BI VÔ NGẠI VỀ ĐÂU MẶC TÌNH.!

Thuyền Từ ngược sóng bao dung.
Mái chèo bi mẫn tận cùng bể tâm.
Qua bao giông tố thét gầm.
Trên sông thanh tịnh vớt trầm luân đi…

TÂM TÔNG BIỆT NGỮ SINH KỲ …
VIỄN LY NGÃ PHÁP VÔ VI NGÃ NÀO …?

Có Sinh mà vẫn như chưa ?
Bổn tâm vô trụ … Thiếu – Thừa đâu ra .?
… Nhân sanh thị Quả biết là.!
Ta không Nhân hái Quả Đà ai gieo ?

GIÁO NGOẠI BIỆT TRUYỀN.
TỔ SƯ ĐẠT MA.

Lưỡng Nghi một gánh trên vai…
Sắc – Không như thị chiếc Hài độc cô.
… Tầm nguyên phổ Giáo dị đồ .
Tâm Tông trực ngộ hư vô thuở nào.

NGƯỜI TỪ VÔ LƯỢNG TỪ BI …
THÁO BUNG HỶ XẢ … CÒN GÌ MANG THEO ?

Hãy mở lòng ra thế gian.!
Từ bi vô ngại chẳng màng tấm thân.
Mở lòng ra chớ ngại ngần.
Đem yêu thương khắp hư lân đại đồng.

 

 

 

 

 

 

 

Viết bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *