TỪ ĐÓ ĐẾN NAY

TỪ ĐÓ ĐẾN NAY
Bốn mươi năm trước

Tôi đọc một câu trong kinh Pháp bảo đàn:

Ông chẳng nghĩ việc lành, không nghĩ điều ác, chính trong thời gian đó, cái ấy, tức là tỏ thấy cái Bản lai Diện mục của ông vậy
Sau hơn ba tháng

Có ba ngày lạ lùng ghé qua đời tôi:
Trời vẫn thế.
Đất vẫn thế.
Con đường vẫn thế.

Những nữ tu dòng Vinh Sơn

Với tà áo dài màu xanh đậm

vẫn đi lặng lẽ dưới hàng hoa sứ

Nhưng mọi thứ bỗng nhẹ hơn,
sáng hơn,
lung linh hơn.
Cây như đang hát.
Gió như đang cười.
Và lòng người
chẳng còn muốn đi đâu nữa.
Rồi ba ngày ấy qua đi.
Như cánh chim khuất cuối trời,
như giọt sương tan trong nắng sớm.
Tôi đã nhiều lần mong gặp lại.
Đã từng tìm kiếm.
Đã từng chờ đợi.

Cho đến một ngày, tôi hiểu ra…

Mọi thứ trên cuộc đời

Đều sinh rồi diệt. Không ngoài quy luật đó.
Rồi tôi thôi rong ruổi, tìm hạnh phúc ở cuối chân trời.

Tôi thôi hỏi:
đâu là bến đỗ cuối cùng,
đâu là cảnh giới cao xa,
đâu là cánh cửa nhiệm màu
mở ra một thiên đường vĩnh cửu

Và từ đó, Đời hiện ra như một bản nhạc.
Không phải bản nhạc của riêng ai,

không phải khúc nhạc được viết bởi bàn tay con người,

mà là bản hòa tấu mênh mông đang vang lên từ buổi đầu của đất trời.
Tiếng gió qua hàng cây là một nốt nhạc.
Tiếng chim gọi nhau trong sớm mai là một nốt nhạc.

Tiếng mưa rơi trên mái ngói,

tiếng dép ai đi ngang đầu ngõ,

tiếng 2 tàu lá chạm nhau.

Tôi không còn nghe để phán xét.
Không còn nghe để chọn lựa.
Không còn nghe để tìm kiếm điều gì.
Chỉ lặng lẽ thưởng thức.
Như người ngồi trong khán phòng, đang lắng nghe một tuyệt phẩm có một không hai.

Có một ngày,
tôi nhìn cuộc đời như nhìn một bức danh họa.
Từ áng mây trắng cuối trời, đến hòn sỏi nằm bên vệ cỏ.
Từ cánh hoa vừa hé nở, đến chiếc lá đã úa vàng.
Từ nụ cười của em bé, đến những nếp nhăn trên gương mặt người già.
Mỗi đường nét đều có vị trí của riêng mình.
Mỗi sắc màu đều thuộc về Tổng Thể.
Không cần thêm. Không cần bớt.
Không cần sửa chữa.
Bởi một nét mực nhỏ nhất cũng góp phần làm nên toàn bộ bức tranh.
Tôi đứng ngắm.
Không bình phẩm.
Không so đo.
Không hỏi vì sao.
Mà chỉ ngắm thôi
Và trong cái ngắm ấy, tự nhiên có niềm vui.

Có một ngày,
tôi biết ngửi mùi hương của Đất Trời.
Mùi cơn mưa đầu mùa.
Mùi đất sau đêm dài thấm nước.
Mùi cỏ non dưới ánh mặt trời.
Mùi hương thoảng qua từ một nhành hoa dại.
Tất cả đều âm thầm hiện hữu.
Chúng không đòi ai ca ngợi.
Không cần ai biết đến.
Nhưng vẫn tận tình tỏa hương.

Như Đất Trời đang lặng lẽ gửi tặng món quà cho tất cả muôn loài.

Có một ngày,
tôi ăn một bữa cơm bình thường.
Nhưng không còn là bữa cơm bình thường nữa.
Hạt gạo mang theo nắng.
Mang theo mưa.
Mang theo công sức của bao con người.
Mang theo lịch sử dài lâu của đất mẹ.
Mỗi lần nếm là một lần gặp gỡ.
Mỗi lần nhai là một lần biết ơn.
Và tự nhiên, trong vị cơm đơn sơ ấy có niềm hân hoan khó tả.

Có một ngày,
tôi chạm vào bàn tay mình.
Chạm vào một cành cây.
Chạm vào làn nước mát.
Chạm vào hơi gió.
Và chợt nhận ra:
Mỗi lần xúc chạm là mỗi lần tiếp xúc với một thế giới kỳ diệu.
Da biết nóng lạnh.
Tai biết âm thanh.
Mắt biết màu sắc.
Mũi biết hương thơm.
Lưỡi biết vị ngọt.
Tâm biết suy nghĩ.
Một thân thể như thế, là điều đáng kinh ngạc biết bao.
Tôi đã sống cùng nó nhiều năm mà đôi khi mình quên mất.

Có một ngày,
tôi nhìn những ý nghĩ đi qua.
Ý nghĩ đẹp.
Ý nghĩ xấu.
Ý nghĩ thánh thiện.
Ý nghĩ rất đời thường.
Chúng đến.
Chúng ở lại một lúc.
Rồi chúng đi.
Như mây bay qua bầu trời.
Tôi không còn phản kháng với chúng.
Không còn tự hào vì chúng.
Không còn xấu hổ vì chúng.
Chỉ biết rằng:
mình đang có một bầu trời tâm thức.
Và những đám mây ấy đang hiện ra rồi tan mất.

Có một ngày
tôi thôi lang thang trong quá khứ.
Những chuyện đã qua, xin để chúng nghỉ yên.
Tôi thôi chạy tới tương lai.
Những điều chưa đến, xin để chúng tự đến.
Tôi thôi so sánh.
Thôi phán xét.
Thôi mong cầu.
Thôi đòi hỏi.
Thôi tìm kiếm một nơi nào khác.
Vì nơi đây đã đủ.
Khoảnh khắc này đã đủ.
Hơi thở này đã đủ.
Ánh sáng này đã đủ.
Âm thanh này đã đủ.
Sự sống này đã đủ.

Và rồi
không biết từ lúc nào,
trong tâm tôi xuất hiện một đóa hoa.

Không ai trồng.
Không ai tưới.
Không ai cố làm cho nở.
Nó tự nở.

Đó là sự Hài Lòng.
Đó là niềm Hân Hoan.
Không vì thành công.
Không vì danh vọng.
Không vì tiền tài.
Không vì được người đời khen ngợi.
Mà vì được sống.
Được nghe.
Được thấy.
Được ngửi.
Được nếm.
Được xúc chạm.
Được biết rằng mình đang hiện diện trong bản nhạc vĩ đại của Đời.

Và khi ấy,
dù là tiếng chim hay tiếng gió,

dù là hoa nở hay lá rơi,

dù là ngày nắng hay ngày mưa,
tôi đều mỉm cười thưởng thức.

Như người đang ngồi, giữa nhà hát vô biên của Đất Trời,
lặng lẽ nghe từng nốt nhạc,
ngắm từng sắc màu,
và biết rằng:
ngay khoảnh khắc này, mọi thứ đã là một món quà.
Ngay khoảnh khắc này, mọi thứ đã đủ đầy.
Ngay khoảnh khắc này, Đời đang nở hoa.

Bốn mươi năm, từ đó đến nay

Sau lần hiện tượng lạ, ghé qua

Nay là như thế.

 

Leave a Comment