TỪ THỨC VÀ CÕI TIÊN

Truyện xưa kể lại rõ ràng,
Có chàng Từ Thức lạc sang cõi Thần.
Chốn tiên mây trắng quây gần,
Hoa khai rực rỡ, suối ngân dịu dàng.
Mọi điều như một giấc vàng,
Đẹp như mộng ảo giữa ngàn tầng mây.
​Rồi ngày trở lại trần ai,
Lối xưa tìm kiếm, lối quay chẳng còn.
Cửa tiên khép chặt bên non,
Gọi hoài chỉ có gió mòn tiếng thưa.
Nhìn về năm tháng xa đưa,
Lòng vương nỗi nhớ ngẩn ngơ lối về.

Hôm nay đọc lại chuyện xưa,
Bổng dưng ta chợt nhận ra một điều.
Biết đâu Từ Thức người ơi,
Huynh quên một lẽ rất là giản đơn.
Cảnh tiên đâu ở núi non,
Đâu sau cánh cửa chon von mây mờ.
Đâu cần tìm chốn xa mơ,
Mà đang lặng lẽ đón chờ nơi đây.
​Tiếng chim vừa hót đầu ngàn,
Làn gió vừa thoảng qua màn sân mây
Nắng rơi mái ngói ban ngày,
Mùi đất sau bão mưa đầy cỏ hoa.
Thoảng hương một chén thanh trà,
Bát cơm nóng hổi cũng là bữa trưa.
Bàn tay nắm lấy bàn tay
Một giọt nước mắt, một đóa hoa cười.
​Một ý nghĩ chợt đến trong tâm
Rồi đi nhẹ bẫng như người lướt qua.
Nhẹ như mây trắng đường xa,
Cũng là một đóa hoa tươi trong vườn.

​Bấy giờ Từ Thức nhận ra,
Chẳng còn ngước mắt đường xa kiếm tìm.
Chẳng còn lối cũ trong tim.
Chẳng còn tìm kiếm cõi Tiên
Bởi người đã sáng nguồn tâm,
Hơi thở thơm đất, nối dài mùa xuân.
​Mỗi bước chân, đều chạm thanh tân,
Âm thanh khúc hát, vang ngân giữa đời.
Sắc màu hoa nở thắm tươi,
Gặp nhau, khẽ mỉm nụ cười
Chia ly, lá rụng về nguồn.
Cho chồi xanh biếc mùa sau đâm cành.
​Ngẩng đầu rộng lớn trời mây,
Cúi đầu cỏ mịn ôm vầy bước chân.
Nhìn quanh chẳng có hai phần,
Tiên cảnh, nhân thế chan hòa cùng nhau.
Vườn hoa Tổng thể phô bày,
Mênh mang vô tận, đong đầy sắc hương.
Người cười tỉnh lặng, thong dong,
Đâu cần phải đến một phương xa vời
Mà vì đã thấy rõ rồi,
Điều luôn hiện hữu bên đời xưa nay.
​Em bé chạy, tiếng cười bay,
Trong như vạt nắng những ngày nắng trong.
Như cánh bướm mỏng giữa trời không,
Chiếc lá rơi xuống là lời chào nhau.
Chuông chiều ngân nhẹ từ đâu,
Hương hoa theo gió tỏa sâu đất trời.
​Không còn hỏi chốn chơi vơi:
“Cảnh tiên đâu tá, hỡi người trần gian?”
Trái tim mở rộng hoàn toàn,
Đất trời liền hóa thành vườn hoa tươi.
​Ánh nhìn thương mến muôn loài,
Thanh, sắc, hương, vị chảy trôi trong đời.
Mọi xúc chạm, mọi ý nghĩ rơi,
Đều thành cánh én giữa trời cõi tiên.
​Từ đây mỗi sớm bình yên,
Mở mắt, không phải tìm miền xa xôi.
Mà là trở lại đây thôi,
Về nơi tổng thể, về ngôi chính mình.
​Nhẹ như giọt sương lung linh,
Tan vào nắng sớm soi hình cỏ cây.
Như hương theo gió ngàn bay,
Như dòng sông chảy hòa vào biển khơi.
Người không nói, tỉnh lặng lòng,
Mỉm cười nhẹ bước giữa dòng hoa khai.
​Muôn hoa vẫn nở sớm mai,
Muôn chim vẫn hót, sông dài vẫn xuôi.
Ngôi sao vẫn sáng góc trời,
Tĩnh lặng, Tỉnh lặng muôn đời bao la.
​Khúc ca không lời, vẫn vang xa,
Trái tim tỉnh thức giao hòa trời xanh.
Hài lòng… Hạnh phúc… Bình an..
Trong Vườn Tổng thể nhẹ nhàng dạo qua.

Từ Thức là một vị quan thời nhà Trần, tính tình phóng khoáng, yêu thiên nhiên và không màng danh lợi.

Một lần đi hội chùa, ông chuộc giúp một cô gái bị giữ lại vì nàng làm gãy cành mẫu đơn.

Sau này, trong một chuyến ngao du, ông lạc vào động tiên và gặp lại cô gái ấy.

Nàng là tiên nữ Giáng Hương. Hai người kết duyên, sống hạnh phúc ở cõi tiên.

Nhưng sau một thời gian, Từ Thức nhớ quê hương nên xin trở về thăm nhà. Khi trở lại trần gian, ông mới biết dưới hạ giới đã trôi qua hàng trăm năm, người thân không còn, cảnh cũ đổi thay. Muốn quay lại cõi tiên cũng không được nữa.

Cuối cùng, Từ Thức  đi biệt, không ai biết ông về đâu.

Ý chính của bài là: Từ Thức đi tìm cảnh tiên ở nơi xa. Cuối cùng, điều đáng tìm có lẽ không phải là một cõi tiên, mà là một tâm hồn an nhiên, sống Hài Lòng ngay trong cuộc sống hiện tại này, là đủ.

 

Leave a Comment