LÀM SAO ĐỂ THẤY LÚC NÀO, Ở ĐÂU CŨNG HẠNH PHÚC AN BÌNH?

Giữa cuộc đời luôn đổi thay, con người không ngừng đi tìm Hạnh Phúc An Bình.
Nhưng cuộc đời vốn có thành và bại, được và mất, yêu thương và chia ly, khỏe mạnh rồi bệnh hoạn, trẻ trung rồi già yếu, gặp gỡ rồi biệt ly. Không ai có thể giữ mãi những điều mình yêu thích, cũng không ai tránh được những điều mình không mong muốn.
Vì vậy, biết bao người tự hỏi:
Làm thế nào để dù ở bất cứ nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, mình vẫn có thể sống Hạnh Phúc An Bình?
Nếu Hạnh Phúc An Bình chỉ có khi mọi việc đều thuận ý, thì đó là một hạnh phúc quá mong manh. Chỉ cần hoàn cảnh đổi thay, lòng người cũng đổi thay theo.
Có lẽ phải có một con đường khác.
Một con đường không bắt đầu từ việc thay đổi thế giới, mà từ cách bạn tiếp xúc với thế giới này.
Khi biết trân trọng từng âm thanh, từng hình sắc, từng mùi hương, từng vị nếm, từng xúc chạm và từng ý nghĩ đang hiện hữu, bạn sẽ nhận ra rằng cuộc đời chưa bao giờ ngừng trao tặng những món quà vô giá.
Và từ đó, Hạnh Phúc An Bình không còn là điều phải đi tìm ở một nơi xa hay chờ đợi trong một tương lai nào khác.
Nó có thể như một đóa hoa, nở ra ngay nơi bạn đang đứng, ngay trong chính khoảnh khắc này.
Khi nghe bất cứ một âm thanh gì, tiếng cười, tiếng khóc, lời ca hát, tiếng đàn, tiếng la hét, tiếng êm dịu, lời khen, tiếng chê, tiếng xe cộ, tiếng chim hót, tiếng quạt máy, tiếng gió, tiếng sóng biển, tiếng gà gáy, hoặc tỉnh lặng không âm thanh, bạn vẫn phải xem như đang thưởng thức một bản nhạc trứ danh.
Khi bạn thấy cảnh vật trước mắt, sáng rực rỡ hay tối đen, thấy những vật vô tri như món ăn, bàn ghế, laptop, giường, nệm, trời, mây, biển, núi, sông, tinh tú; thấy những người, những con vật, những loài chúng sanh khác, cho đến những vật dụng đơn giản như chai, lọ, mảnh giấy vụn… Tất cả đang chuyển động, thay đổi trước mắt bạn, thay đổi cả góc độ, màu sắc… bạn phải xem như đang thưởng thức một bức danh họa có một không hai.
Khi ngửi mùi thức ăn, mùi nước hoa, mùi rơm rạ, mùi hoa nguyệt quế nở, thậm chí không có mùi gì, thì bạn vẫn phải trân trọng như ngửi mùi hương của Đất Trời.
Khi nếm một vị gì, ngọt, chua, cay, mặn, đắng, chát, béo, lạt, bạn vẫn như đang cảm nhận một món ăn trân quý.
Khi chạm một vật trơn láng, xù xì; chạm vào giường, nệm; chạm vào bất cứ vật gì mà bạn cầm nắm; hai mi mắt bạn chạm nhau, hai môi bạn chạm nhau; cảm giác bụng bạn lép khi đói, căng lên khi no; từng bộ phận cơ thể của bạn chạm với bất cứ vật gì, như đang tiếp xúc với ghế ngồi, thân đang tiếp xúc với nệm, ngón tay đang gõ vào bàn phím… và những cảm giác ngứa, nhột, đau, êm ái, gồ ghề, hoặc một làn gió nhẹ chạm trên da… Chúng là những trải nghiệm vô giá. Mỗi lần xúc chạm là mỗi lần bạn chạm vào thế giới kỳ diệu và bạn biết đến cơ thể quý báu này của bạn.
Mỗi ý nghĩ xuất hiện dù tốt hay xấu dù thánh thiện hay đời thường, là bạn biết mình có một bầu trời tâm thức được một lực gì đó, đấng nào đó, tạm gọi là Ơn Trên (là đấng tạo ra hàng triệu tỷ tỷ ngôi sao đến vô số, vô số những nguyên tử trong cơ cấu vi mô, là những cái nhỏ nhất) ban tặng.
Tất cả những giác quan Tai, Mắt, Mũi, Lưỡi, Da niêm, Não và những đối tượng của chúng là Thanh, Sắc, Hương, Vị, Xúc, Ý là tạo vật hoàn hảo của Ơn Trên, đều hoàn hảo.
Và chúng ta phải lưu ý rằng, khi còn giác quan và những đối tượng, cũng đồng nghĩa với bạn còn đang sống, còn đang có mặt trên cõi đời.
Vậy mà bạn thường chết, thường bỏ quên thế giới này trong khi sống, vì những ý nghĩ miên man trong đầu, khiến bạn không lưu ý đến việc tiếp xúc các giác quan với những đối tượng của chúng. Việc này giống như chúng ta luôn chết trong khi đang sống.
Ý thức được như vậy, thì bạn mới biết rằng mỗi lần tai nghe gì, mắt thấy gì, mũi ngửi gì, lưỡi nếm gì, thân thể bạn xúc chạm gì, cũng đều là một sự tiếp xúc với những tạo vật của Ơn Trên, và thầm biết rằng bạn còn đang sống, còn có mặt trên cõi đời này.
Tất cả những cảnh trước mắt, âm thanh, kể cả sự thinh lặng, mùi hương, vị, những gì bạn xúc chạm… dù chúng không bền, dù chúng sinh diệt, dù chúng mộng ảo, và dù thế nào đi nữa, cũng là những tạo vật, là ân sủng của Ơn Trên ban cho loài người. Chúng vốn hoàn hảo.
Bạn nghĩ xem, nếu thưởng thức cuộc đời không bằng các giác quan thì bằng gì được nữa đây?
Vậy, bạn hãy dùng những giác quan này để trải nghiệm hình sắc, âm thanh, mùi, vị, xúc chạm… như đứa trẻ mới sinh ra đời, nhìn trần gian một cách mới lạ, thích thú; như một người đi du lịch hay thám hiểm đến một vùng đất mới; hoặc như một người chết rồi được may mắn sống lại.
Sự xúc chạm của các giác quan và những đối tượng của chúng, Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Ý là những cái có thật trong cõi đời, có thật trong từng khoảnh khắc. Nên bạn phải dùng các giác quan của mình để trải nghiệm, thưởng thức cuộc đời: mọi lúc, mọi nơi, mọi tình huống, mọi tư thế.
Để cuộc sống này, dù bạn giàu hay nghèo, dù bạn là ai trong xã hội, dù bạn khỏe mạnh hay đau yếu, dù bạn ở đâu, bạn cũng thấy Hạnh Phúc An Bình.
Để mỗi lần giác quan của bạn, tiếp xúc đến đâu là đoá hoa Hạnh Phúc An Bình nở bung ra đến đấy!
ƠN TRÊN VÀ DÒNG SỐNG VÔ TẬN
Sáng mai mở mắt ra nhìn đời,
Ánh bình minh như bàn tay khẽ mở.
Không phải từ đâu xa xôi cách trở,
Mà như Ơn Trên đang thở trong không gian.
Một ngày bắt đầu không vội vàng,
Không truy tìm ý nghĩa hay mục đích.
Chỉ thấy hơi thở này đang thở thật,
Và thân này đang được sống trong đời.
Không cần gọi tên trời đất xa xôi,
Không cần định nghĩa điều gì tuyệt đối.
Chỉ biết rằng có một dòng vận đổi,
Đang chảy qua từng tế bào thân mình.
Một làn gió thoảng rất vô hình,
Mang theo dấu tay của điều kỳ diệu.
Không ai thấy, nhưng ai cũng cảm nhận,
Như vũ trụ đang chạm nhẹ vào da.
Tiếng chim gọi nhau giữa mái nhà,
Tiếng xe chạy qua đời thường ồn ã.
Tiếng động nào cũng như một nốt nhạc,
Của một bản giao hưởng đang sinh ra.
Không có âm thanh nào rời xa,
Không có gì đứng ngoài Luật Sống.
Dù ồn ào hay là tĩnh lặng,
Tất cả đều, đang là một bài ca.
Ta nghe không phải để phân ra,
Không phải chọn điều êm hay khó chịu.
Chỉ để thấy rằng tất cả đang hiện hữu,
Trong khoảnh khắc này không thể tách rời.
Một chiếc lá rơi xuống giữa trời,
Xoay nhẹ như dấu chấm của tạo hóa.
Không cần hỏi vì sao hay đi đâu cả,
Chỉ biết nó đang rơi trong toàn thể.
Một giọt nước nằm trên chiếc lá kia,
Cũng phản chiếu cả bầu trời rộng lớn.
Vi mô và vĩ mô không hai phân tách,
Chỉ là một dòng duy nhất đang trôi.
Ta nhìn thấy thế giới trong từng hơi thở thôi,
Trong ánh mắt, trong âm thanh, trong xúc chạm.
Mỗi giác quan là một cánh cửa mở,
Dẫn thẳng vào sự sống không tên.
Một ly nước nâng lên rất êm đềm,
Không chỉ là nước mà là cả hành tinh.
Đất, mây, mưa, ánh sáng, và vô hình,
Đang hội tụ trong một lần môi chạm.
Ta uống không phải chỉ để nuôi thân này,
Mà như đang uống vào dòng sáng tạo.
Như chạm vào bàn tay không hình dáng,
Của Đấng làm nên vô tận đất trời.
Bước chân đặt xuống mặt đất đời,
Cũng là lúc chạm vào nền vũ trụ.
Không có chỗ nào không được nâng đỡ,
Không có bước nào tách khỏi nguồn sinh.
Từng tế bào trong thân nhỏ của mình,
Đều đang nhảy múa trong Lòng Đấng Sáng tạo.
Không có cái gì đứng yên bất biến,
Chỉ có dòng chảy đang hóa và tan.
Có khi ta tưởng mình đang lang thang,
Trong một thế giới đầy riêng biệt.
Nhưng thật ra mọi ranh giới biến mất,
Trong một trường sống duy nhất mà thôi.
Ánh sáng đi qua mắt ta rồi,
Không dừng lại ở bất kỳ hình tướng.
Nó biến thành cảm nhận sâu thẳm,
Rồi lại tan vào ý thức hư không.
Âm thanh cũng không hề có dung mạo,
Chỉ là rung động đi qua khoảng trống.
Mũi ngửi hương, lưỡi nếm vị sống,
Tất cả đều là sự sống đang chạm mình.
Ta không cần giữ lại điều gì,
Cũng không cần đẩy đi điều gì cả.
Chỉ cần biết rằng mọi thứ đang xảy ra,
Trong một dòng duy nhất không ngăn cách.
Ý nghĩ đến như những cánh chim lạc,
Bay ngang qua bầu trời tâm thức này.
Không phải ta, cũng không phải ai,
Chỉ là hiện tượng đang sinh rồi diệt.
Có ý nghĩ sáng như ánh trời biếc,
Cũng có ý nghĩ tối như mây dày.
Nhưng tất cả đều chỉ đang bay,
Trong không gian rộng, không tên gọi.
Nếu ta không bám vào từng dòng trôi nổi,
Thì mọi thứ đều trở nên nhẹ nhàng.
Không cần sửa, không cần xua tan,
Chỉ cần thấy rõ chúng đang là.
Trong cái thấy đó có một điều rất lạ,
Không phải vui, cũng không phải buồn.
Mà là sự tĩnh lặng sâu hơn muôn thuở,
Như đáy biển không gợn sóng nào.
Ta không còn đứng giữa để chọn màu,
Không còn phải chia đời thành hai phía.
Chỉ còn sự sống đang tự hiển lộ,
Trong từng khoảnh khắc, không tên gọi nào.
Có lúc trời mưa xuống rất lâu,
Có lúc nắng, như thiêu đốt lòng người.
Nhưng cả mưa và nắng ấy,
Cũng đều là một phần của vũ trụ.
Không có gì là sai hay đúng nữa,
Không có gì cần phải đổi thay.
Chỉ có cái nhìn đang mở ra mỗi ngày,
Thấy mọi thứ đều đang sống động.
Ngay cả đau đớn nếu có ghé qua,
Cũng chỉ là một dạng cảm giác.
Như sóng nổi lên rồi tan mất,
Không thể giữ và cũng chẳng thể đuổi đi.
Cơ thể này cũng là một dòng sông,
Chảy trong Luật Tự Nhiên không ngừng nghỉ.
Từng hơi thở, từng nhịp tim vi tế,
Đều là nhịp đập của toàn thể vô biên.
Ơn Trên không ở đâu xa xôi,
Mà trong chính sự vận hành này.
Trong ánh sáng, trong bóng tối mỗi ngày,
Trong cả điều ta gọi là “tầm thường”.
Vũ trụ không nằm ngoài ta,
Cũng không nằm trong một điểm cố định.
Nó là sự đang được trải nghiệm,
Ngay nơi này, ngay lúc này thôi.
Ta không cần trở thành ai khác,
Không cần đạt tới một trạng thái nào.
Chỉ cần thấy rằng mọi thứ đang trao,
Ngay trong từng giác quan đang mở.

Mắt chạm sắc như chạm vào vô tận,
Tai chạm âm như chạm vào hư không.
Mũi, lưỡi, thân và ý trong dòng sống,
Đều đang mở ra cánh cửa nhiệm mầu.
Không có gì là nhỏ bé đâu,
Không có gì là lớn lao tuyệt đối.
Tất cả chỉ là những biểu hiện trôi nổi,
Của một nền sáng tạo không cùng.
Ta đi qua ngày, như đi qua một giấc mơ,
Nhưng giấc mơ này lại đang thật nhất.
Không cần phải phân biệt tỉnh hay mê,
Chỉ cần biết mình đang có mặt nơi đây.
Sáng mai rồi lại sáng mai nữa,
Vũ trụ vẫn tự mở trong từng giây.
Không có bắt đầu, không có kết thúc,
Chỉ có dòng sống đang tự kể chính mình.
Và nếu có một điều còn lại,
Không phải là hiểu biết hay niềm tin.
Mà chỉ là một sự thầm lặng nhìn,
Thấy tất cả đang được sống trọn vẹn.

Giác quan chạm đến một điều
Không còn phân biệt sớm, chiều, đúng, sai
Chỉ còn sự sống hiện nay
Đang là Ơn Trên trải dài vô tận
Và trong mỗi nhịp thở êm đềm,
Tâm không còn thiếu, không thêm gì nữa
Chỉ còn một sự thật xưa cũ
Rằng tất cả đã trọn vẹn ngay đây rồi.